Phận, gái, má, hồng...

thời trang
nước hoa

Phận gái má hồng...

Cập nhật: 22/10/2010 | 9:02:32 AM
Vết rạn gia đình bắt đầu từ ngày anh dành cho tôi những lời thô tục cùng cái tát sượt. Anh đánh cắp dần những niềm tin, tình yêu trong tôi mà không đáng nhẽ tôi phải nhận ra nó ngay trong ngày cưới khi anh tha thiết đến với người yêu cũ.
Phận gái má hồng...
Tôi viết lên những dòng tâm sự này để giải tỏa lòng mình, để không bị căng thẳng, không phải tìm cách hủy hoại mình.

"Trời cho con phận gái má hồng. Ba thất vọng mẹ nuôi con khôn lớn".
Tôi lớn khôn từng ngày gắn với hai câu thơ ấy, tất cả nỗi đau và tủi nhục đều được tôi nuốt vào bên trong, tôi cảm nhận được sự khinh bỉ coi thường của người đời dành cho mình và cảm nhận được cả những những bực bội mà vì bố, mẹ dành cho tôi.

Tôi lớn lên với đôi mắt lúc nào cũng ướt mi với hi vọng sẽ thoát khỏi gia đình cũng như sẽ tìm được một bến đậu bình yên trong cuộc sống.

Anh đến với tôi vào đúng lúc tôi suy sụp, muốn chạy trốn tất cả khi cảm nhận được ngay cả cái gia đình thối nát tôi cũng không có được. Tôi cảm ơn anh vì nếu không có anh thì rất có thể ngày đó tôi sẽ đánh mất mình, không còn những cố gắng, những hoài bão hay mơ ước… tôi sẽ rơi vào vòng xoáy mà bao năm qua cố gắng vượt qua, vòng xoáy của những đứa trẻ tự đánh mất mình vì hoàn cảnh... Niềm tin, tình yêu và hy vọng tôi đã gửi trọn cho anh.

Năm năm bên nhau cùng một cậu bé ra đời, tôi tự hào khi có anh cùng sánh bước bên mình. Nhưng tôi phải làm gì bây giờ khi anh càng ngày càng làm tổn thương tôi? Những lần anh gây ra tổn thương cho tôi, những hành động lời nói mà có trong mơ, tôi cũng không nghĩ anh sẽ làm với tôi… nhưng rồi nó cũng xảy ra. Cả kỷ niệm mà tôi luôn trân trọng anh cũng nhẫn tâm chà đạp lên nó.

Vết rạn gia đình bắt đầu từ ngày anh dành cho tôi những lời thô tục cùng cái tát sượt. Anh đánh cắp dần những niềm tin, tình yêu trong tôi mà đáng nhẽ ra tôi phải nhận ra nó ngay trong ngày cưới khi anh tha thiết đến với người yêu cũ. Đáng nhẽ tôi phải nhận ra để không có những phũ phàng của ngày hôm nay. Tôi không phải là một người phụ nữ hoàn hảo nhưng với một đứa con gái luôn phải gồng mình vượt qua những nỗi đau để không phải có những sai lầm như thế đã là một điều cố gắng. Nhưng có lẽ với anh như thế vẫn chưa đủ và tôi không phải là một nửa anh đi tìm.

Với mọi người, hạnh phúc, tình yêu gia đình được định nghĩa là gì tôi không biết, còn với tôi đó là sự quan tâm chia sẻ, là tôn trọng, là cảm thông… Những thứ đó có quá khó để có một gia đình hạnh phúc không? Tôi không muốn níu kéo những thứ không thuộc về mình khi anh đã muốn được sống cảnh một chốn đôi nơi… nhưng tôi chỉ thương con liệu mai này có vượt qua, có đánh mất mình vì hoàn cảnh gia đình trớ trêu?

Tôi đã lặp lại cuộc sống ấu thơ của mình cho con. Tôi phải làm gì bây giờ? Tôi thực sự mất phương hướng… Tôi khóc quá nhiều để giờ đây, tôi không thể nào khóc được nữa.
Theo 24h
Thảo luận cho chủ đề này:
Gửi thảo luận:
Tin cập nhật mới nhất:
Các tin đã đưa:
Các tin đưa ngày