Kỷ, niệm, nhói, đau

thời trang
nước hoa

Kỷ niệm nhói đau

Cập nhật: 27/1/2010 | 2:31:27 PM
“Em đừng tưởng trên đời này ai cũng yêu em cả” – đó là câu nói cuối cùng trước khi anh bước ra khỏi cuộc đời tôi.
Kỷ niệm nhói đau
(Ảnh minh họa)

Đôi mắt đau đớn, thất vọng nhưng cũng đầy cương quyết của anh khiến lòng tôi cồn lên nỗi lo sợ chưa bao giờ có – sợ mất anh. Phút anh quay lưng đi tôi biết chắc chắn anh không còn là của tôi nữa.

Từ hôm ấy, anh biến khỏi cuộc đời tôi như chưa từng tồn tại trong 6 năm gắn bó. Tôi là một cô gái đành hanh, bởi quen được nuông chiều từ nhỏ.

Bố mẹ tôi đều là người thành đạt, cả hai đều rất giỏi kiếm tiền, nhưng họ say kiếm tiền đến mức quên cả nhau, quên cả con. Cả hai lấy quyền lực và tiền bạc làm niềm vui, làm mục đích sống nên mặc dù không quan tâm đến nhau nhưng họ vẫn sống bên nhau với sự tự do và cuộc sống riêng của mình. Tôi cũng là sự bối rối của họ. Cả hai người thi nhau bù đắp tình cảm cho tôi bằng tiền, bằng tất cả những gì tôi đòi hỏi.

Tôi lớn lên trong thừa thãi vật chất nhưng lại thiếu thốn tình yêu của cha mẹ, vì vậy ngay từ bé tôi đã biết lấy vật chất để mua tình cảm, đem đồ chơi, đem bánh kẹo cho bạn để được bạn chơi với mình,…

Có lẽ vì thế mà ngay từ nhỏ tôi luôn là mục tiêu lợi dụng của bạn bè. Lớn lên tôi là mục tiêu săn đón của nhiều chàng trai. Nhưng tôi thích điều ấy – thích được mọi người nịnh nọt, tâng bốc, săn đón.

Năm tôi học lớp 12, đang trên đường đi học về, tôi nhìn thấy bố khoác vai một cô gái rất trẻ, trẻ lắm, có lẽ cô ta chỉ hơn tôi một, hai tuổi vào khách sạn. Tôi chẳng lạ gì chuyện bồ bịch của người lớn, và bố tôi cũng không phải là thần tượng để tôi tin tưởng nên tôi không bị sốc, nhưng không hiểu sao hôm ấy trời u ám  khiến tôi thấy buồn khủng khiếp.

Tôi ghé vào quán cà phê sang trọng gần đấy, tìm một góc khuất rồi gọi cà phê. Tiếng nhạc du dương êm ái làm tôi buồn đến nẫu ruột. Cảm giác bị bố mẹ bỏ rơi, không người yêu thương khiến trái tim tôi đau buốt, vỡ vụn, tôi thấy tủi thân, nước mắt cứ trào ra, chảy như suối.

Anh bồi bàn mang cà phê đến, kéo ghế ngồi xuống bên tôi, đưa cho tôi khăn giấy, khẽ hỏi: “Có chuyện gì mà em phải khóc? Anh giúp được em không?”

Tiếng nói nhẹ nhàng, âu yếm càng làm tôi thấy tủi thân, tôi bật khóc thành tiếng, và rất tự nhiên tôi gục đầu vào ngực anh thổn thức. Anh vỗ nhè nhẹ tay tôi, chờ cho tôi nguôi ngoai, anh mỉm cười, dỗ: “Nào, lớn rồi, khóc nhè là xấu lắm nhé. Có gì kể cho anh nghe coi?”

Hôm đó, tôi đã kể cho anh tất cả nỗi buồn tủi, cô đơn của mình cho anh –  một người xa lạ nghe. Từ hôm đó, anh là chỗ dựa của tôi – anh là cha mẹ, là anh, là chị, là người tôi yêu thương. Chẳng hiểu sao tôi lại tin anh và chọn anh, một người mà tôi chưa bao giờ gặp mặt và cũng chưa biết một chút gì về anh.

Anh cứ chăm sóc, quan tâm, lo lắng cho tôi những lúc tôi cần đến anh. Còn tôi – những khi vui bạn bè, tôi lại quên anh. Tôi chỉ nhớ đến anh những khi cô đơn, những lúc không có người chơi với. Anh cứ lầm lũi đi bên tôi như một vệ sĩ tàng hình. Và tôi, rất thích điều đó.
Càng ngày tôi càng có nhiều chàng trai vây quanh, săn đón. Tôi biết mình là món mồi ngon mà nhiều kẻ ao ước, khát khao. Biết giá trị của mình nên tôi tha hồ dền dứ, chẳng yêu một ai và cũng không từ chối  một ai.

Anh đã vài lần nhắc nhở tôi đừng chơi với lửa nhưng tôi đành hành chẳng chịu nghe lời, còn vênh mặt bảo: “Anh ghen hả?” Anh chỉ lắc đầu mà mắt buồn sâu thẳm.

Anh yêu tôi, không có gì phải nghi ngờ tình yêu của anh dành cho tôi. Tình yêu của anh âm thầm nhưng sâu nặng không gì cân đong được, nhưng suốt mất năm trời, chưa một lần anh nói anh yêu tôi, chưa một lần anh chủ động hôn tôi mặc dù anh đáp lại nụ hôn của tôi nồng nàn, say đắm không kém gì tôi.

Điều ấy làm tôi tự ái, giận hờn. Đã không ít lần tôi đem chàng trai khác đến quá cà phê nới anh làm việc để trêu ngươi anh, làm anh ghen. Tôi nhìn thấy ánh lửa ghen trong mắt anh và lấy làm hả hê lắm. Nhưng anh vẫn gan lì không chịu nói lời yêu.

Thời gian cứ trôi, tôi cứ đùa cợt với tình yêu của anh như thế, hy vọng một ngày nào đó anh phải bật lên tiếng yêu tôi. Nhưng tôi đã bước quá giới hạn chịu đựng của anh khi tôi đang đi chơi với anh, gặp mấy thằng bạn con nhà giàu đi trên chiếc BMW lướt qua vẫy gọi, tôi đã bỏ anh và đi theo chúng.

“Em đừng tưởng trên đời này ai cũng yêu em cả”  - Đó là câu nói cuối cùng trước khi anh bước ra khỏi cuộc đời tôi. Khi mất anh rồi tôi mới biết mình yêu anh nhiều đến thế. Khi anh đi rồi, tôi mới biết chúng tôi có thật nhiều kỷ niệm.

Mỗi khi mưa rơi tôi lại buồn da diết. Nhớ cái ngày mưa thối trời thối đất, nước ngập mênh mông, anh lao đến đón tôi, hai đứa đi vòng các phố mà chỗ nào cũng ngập. Tôi mặc váy rất điệu, đi đôi giầy cao gót nhọn hoắt.

Anh bọc tôi bằng hai chiếc áo mưa để tôi khỏi bị mưa hắt, bảo “Em cứ ngồi yên, đừng xuống, lạnh chân”. Anh cong người đẩy xe qua chỗ nước  ngập đến gần hết bánh xe.

Có cô gái cũng đang cong lưng đẩy xe với người yêu, thì thầm: “Sao con bé ấy ích kỷ thế nhỉ, chẳng nghĩ đến người yêu gì cả. Dắt xe không còn nặng mà nó cứ ngồi chồm chỗm thế kia…”. Chàng trai quay lại bảo; “May quá, anh lấy được em”. Hai người cười khúc khích, nhưng tôi chẳng thấy ngượng mà còn vênh mặt trong mưa thầm nghĩ: “Ta đây tu nghìn kiếp mới được ngồi trên xe thế này đấy”.

Xa anh rồi, tôi nhớ đến quặn lòng cái lưng ướt sũng nước mưa, áo bết vào da, người cong lên như con tôm của anh khi đẩy xe mà chảy nước mắt.

Ngày nắng cũng nhớ . Nhớ hôm trời đổ lửa, cháy da cháy thịt mà chỉ một lời bâng quơ: Giá có cốc nước mía nhỉ… Vậy mà anh lao ra giữa cái nóng như thiêu như đốt để mang về cho tôi một bịch nước mía mát lạnh…

Những ngày ốm cũng chỉ có anh bên cạnh… Ôi! Tất cả chỉ còn là kỷ niệm – nhớ để mà đau…
Theo Hạnh phúc gia đình)
Thảo luận cho chủ đề này:
Gửi thảo luận:
Tin cập nhật mới nhất:
Các tin đã đưa:
Các tin đưa ngày
Máy lọc nước RO thế hệ mới
BẠN ĐỌC QUAN TÂM
Say tình!
Say tình!
Con gái ngã lòng... con gái mất nết!
Hotgirl hay gái gọi?
Hotgirl hay gái gọi?
Tình yêu... thể xác!
Tình yêu... thể xác!
Kỷ niệm nhói đau
Kỷ niệm nhói đau
Số phận
Số phận "hồng nhan"!
Trò chơi của anh!
Trò chơi của anh!
Tình yêu đã ở rất xa tôi
Tình yêu đã ở rất xa tôi
Tâm sự bạn đọc
Tâm sự bạn đọc